Trượt đại học có phải là thảm họa?

Kỳ thi trung học phổ thông - đại học năm 2018 đã kết thúc trong cảm xúc lẫn lộn của kẻ mừng, người tủi. Không phải ai cũng may mắn xuất sắc vượt qua kỳ thi này để bước chân vào giảng đường đại học - một trong những con đường được coi là tốt nhất dành cho các bạn trẻ. Thế nhưng, trượt đại học có phải là thảm họa khi mỗi người có một con đường dẫn tới thành công riêng? Những dòng nhật ký của bạn N.Đ.K - thực tập sinh Việt Nam tại Nhật Bản dưới đây đã khiến nhiều người có thêm một cái nhìn mới về vấn đề muôn thuở "trượt đại học".

"Vậy là một mùa thi nữa đã khép lại, đứa em trai của tôi cũng vừa trải qua bước ngoặt quan trọng của cuộc đời nó. Tôi ở xa nhà nên cũng chỉ vội vàng chúc nó vài câu trước ngày đi thi qua màn hình máy tính. Lướt facebook mấy ngày nay hình ảnh những bậc phụ huynh mướt mồ hôi đứng đợi con ở cánh cổng trường dưới cái nắng gay gắt những ngày cuối tháng 6 mà tôi muốn trào nước mắt nhớ lại những ngày tháng tưởng như là địa ngục với tôi khi ấy!

 
 
Tôi từng trượt ĐH, tôi từng làm bố mẹ tôi thất vọng cùng cực, tôi từng day dứt, dằn vặt suốt một thời gian dài nên tôi hiểu cái cảm giác của những bạn học sinh mới trải qua kì thi căng thằng này! Tôi đã nghĩ cánh cửa đại học khép lại là cánh cửa cuộc đời tôi khép lại, nhưng đến giờ phút này khi ngồi gõ những dòng nhật kí nơi đất nước Nhật xa xôi tôi mới nhận ra ngày ấy nếu tôi đỗ Đại học thì có lẽ cuộc sống của tôi sẽ không bao giờ thú vị và nhiều trải nghiệm quý báu như bây giờ.

Tôi tìm đến các công ty XKLĐ Nhật để thay thế cho con đường học hành, vì tôi biết sự học ở trường lớp đối với tôi chỉ như một cái gông cùm, giam hãm tinh thần và đầu óc người ta trong mớ lí thuyết mà ta không hề muốn tiếp thu. Đúng là tôi đi lao động phổ thông, nhưng tôi học được nhiều thứ ở quê hương thứ 2 này của tôi mà chắc chắn không một sách vở nào có thể dạy chúng ta được!

Tôi đã trả nợ cho bố mẹ, những khoản nợ mà ngày xưa thằng con ngỗ ngược đã làm bố mẹ phải khốn đốn. Tôi đã tích góp được một khoản kha khá để lo cho gia đình tôi. Tôi đã được gia hạn thêm visa và lên làm vị trí quản lí ở công ty tiếp nhận tôi làm việc. Tôi đã thi được bằng N2 – tấm bằng có giá trị nhất với tôi từ trước đến giờ. Tôi còn phải cố gắng rất nhiều nhưng cũng tự hào một chút vì lựa chọn quyết liệt của tôi năm ấy và vì những gì mình đạt được sau những cố gắng nỗ lực cả trí óc và sức lao động trong những năm tháng mà bạn bè tôi còn đang ngồi trên giảng đường Đại học - nơi mà tôi đã từng bỏ lỡ!

Vậy nên các bạn trẻ cũng đừng đánh mất hi vọng, đại học có thể là con đường nhanh nhất nhưng nó không phải là con đường duy nhất, khi một cánh cửa khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra cho các bạn. Quan trọng là bản thân chưa từng nhụt chí và từ bỏ tương lai của chính mình.

Mong là cậu em trai của tôi sẽ đậu được vào trường nó mong muốn, con đường của nó khác tôi, có thể dễ đi hơn tôi, đến với thành công nhanh hơn tôi nhưng đi đường vòng đôi khi cũng thú vị đấy chứ!

 
Nhật kí những ngày xa quê 27/6/2018
N.Đ.K"